Showing posts with label Thế Sự Bềnh Bồng: ĐẢ LÔI ĐÀI. Show all posts
Showing posts with label Thế Sự Bềnh Bồng: ĐẢ LÔI ĐÀI. Show all posts

May 16, 2010

(73 Bis) Em gái "cuội" của "Thằng Hèn"

Phụ Lục 3
(Người viết đăng thêm một dẫn chứng về việc nói dối của người em NS TH khi được báo NV phỏng vấn [cách đây một năm]. Thời gian đó người viết không muốn "post" lên bất cứ web nào thông tin này, sau khi cô em gái của NS TH xác nhận chuyện người anh họ là có thật, vì không muốn quảng cáo không công cho gia đình "thằng Hèn", dù nội dung phỏng vấn có điều sai sự thực)
 
(Hình trái: Tô Ánh Tuyết, Hình phải: ĐQ Anh Thái)
Chiều ngày 6 tháng 8 năm 2009, tôi nhận được điện thoại của anh bạn cùng thời gian đời quân ngũ cho biết báo người Việt có đăng bài phỏng vấn em gái của “Thăng Hèn” Nhạc Sĩ Tô Hải. Vào Người Việt online đọc trong bài:
Em gái tác giả ‘Hồi Ký Của Một Thằng Hèn’: ‘Anh Tô Hải không đập vỡ bia mộ của cha mình’
Wednesday, August 05, 2009
Thực hiện: Ðinh Quang Anh Thái/Người Việt
Sau khi coi xong, trong cùng ngày trên, người viết gọi lại cho bạn ta và cho biết sự “bố láo” của cô em “Thằng Hèn” rồi e-mail  cho bạn với dẫn chứng này (Trích trong phỏng vấn): 

April 29, 2010

(74) Big Minh đã hàng Cộng sản từ lâu


Bao năm nay nhiều bài viết đề cập đến tướng Dương Văn Minh, có lẽ chỉ nhân dịp 35 năm ngày 30-4, chúng ta mới biết rõ thêm khuynh hướng chính trị của vị tướng đầu hàng này. Tuần Việt Nam trên Net đã đăng bài “Nuôi lòng thù hận, cản trở hòa hợp hòa giải là có tội với tương lai.” phỏng vấn Võ văn Sung, cựu Đại sứ của Hà Nội tại Pháp, trong đó có phần đề cập đến vai trò của tướng Minh liên hệ đến CS như thế nào qua người em ruột và nhất là con trai ở Pháp.
Đúng ra nội dung chính của bài phỏng vấn (bên dưới sẽ có địa chỉ website cho toàn bài) nhấn mạnh đến chủ trương “hòa hợp hòa giải” mà Việt Cộng (xin gọi VNCS như vậy) đang gây thành phong trào “nóng” ở trong và ngoài nước nhưng ở đây xin giới hạn trích ra phần nói về tướng Dương Văn Minh.

July 30, 2009

(73) Cứ công kênh Thằng Hèn nhưng chớ chụp mũ

LỜI NGỎ:
Sau khi bài này đăng tải trên một số Website, có ý kiến cho là bài viết dùng quá nhiều chữ tắt làm gián đoạn ý tưởng người đọc, chưa kể các dẫn chứng xen kẽ (dù đã chỉnh lỗi chính tả rất nhiều từ Blog của Nhạc sĩ Tô Hải và người em gái) làm bài viết “lủng củng” và thiếu rõ ràng mạch lạc.

Trong tinh thần phục thiện, đáp ứng với các độc giả đã có những ý kiến xây dựng, chúng tôi edit lại bài này với một chút sửa đổi: Đánh số cho hai phần chính của bài (đã bị DCV Online tự động ngắt ra làm 2 kỳ), và tránh dùng chữ viết tắt.
Phần 1: Dẫn chứng sai lạc trong thư cật vấn của bà Tô Ánh Tuyết: được cô đọng còn một phần năm của số trang cũ. Nguyên bản trước được đăng lại y nguyên nơi phần dưới bài và có tiểu tựa là Phụ Bản.
Phần 2: Nhận xét về thâm ý của tác giả bài “Rã ngũ: mối lo tâm phúc của Hà Nội” được giữ y nguyên chỉ thêm tiểu tựa.
 
Một lần nữa cảm ơn những góp ý có tinh thần xây dựng của các độc giả.

Thiết Trượng
08 tháng 8 năm 2009* * *

Để trả lời cho các bài : 

April 16, 2008

(69) Vua Chuột của Xụi Lơ

Phiếm luận Ngoại sử đầu Xuân

Lão la to và lắc lia lịa cái cổ để tránh đám thú vật to bằng bắp chân với bộ lông xám cứng như rễ tre, lăng xăng tíu tít đang rỉa vào miệng. Lão rủa thầm, đôi tay ta mà không bị trói thì cả họ nhà mày cũng bị ông đập chết.

Nhưng thấy muốn chết lại là lão lúc này. Hàng trăm con chuột đồng này không phải loại chuột cơm bình thường to nhất chỉ bằng cườm tay. Riêng loại đang tấn công lão mỗi lần bị bắt, có tiếng kêu đặc biệt, không chí choé như chuột cơm mà khì khì cùng với bộ lông sù lên, gọi là chuột cống nhum hay chuột cống sù. Loại này thường ở bờ đìa, bờ kinh hay bờ trồng khoai mì, liếp trồng khóm. Tụi chuột này luôn luôn ăn cua, ăn ốc nên mùi thịt lão cũng tanh tanh vì… lười tắm chắc hợp với khẩu vị của chúng lắm. Và bất chợt lão cảm thấy như có một con đang chui tọt vào miệng. Muốn ngất đi vì sợ, lão dùng hết sức mạnh hất tung cái đầu lên, vừa quay mòng mòng vừa giận dữ hét to cố phun con quái vật ra khỏi cổ họng.

Tháp Chàm Po Klong Garai
Lão Xụi Lơ hối hận tại sao hồi nãy lại vào trốn trong Tháp Chàm Po Klong Garai ở Phan Rang này làm gì, rồi còn rúc vào cái hốc chật chội để bây giờ khốn khổ với đám chuột to kinh khủng hôi rình này. Đây là tháp thờ vị vua anh hùng của người Chàm mà vua Chế Mân tu bồi lần chót rất đẹp, vẫn là nơi hàng năm người Chàm tụ tập cúng giỗ làm Tết nguyên đán Katê của Chàm. Vua Chế Mân cũng được thờ tại đây. Nhà vua đa tình "luỵ ánh mắt giai nhân Việt" đã phải dâng hai châu Ô và Lý làm sính lễ. Rước nàng Huyền Trân về cung, hương lửa chỉ khoảng một năm, nhà vua ngoạ bệnh chết trong có vài ngày. Bệnh trạng của Chế Mân: Sốt có cơn, vật vã, vàng da, tiểu nước màu đen, có thể là triệu chứng của sốt rét đái huyết sắc tố. Bệnh có tỷ lệ tử vong rất cao và chỉ xảy ra vài ngày sau khi khởi bệnh.

March 18, 2007

(42) AN NGHỈ NGÀN THU

Thiết Trượng

(9-1999)

Ai trong chúng ta đều thông cảm sự bực mình của những người bạn khi họ than phiền đã bị quấy rấy bởi một kẻ vô danh nào đó bằng điện thoại, nhất là nói bậy bạ về tình dục. Với khoa học hiện đại, các cơ quan điện thoại theo luật liên bang có thể truy tìm trở lại bất cứ sự liên lạc của một nghi can với một cá nhân nào đó hoặc ngược lại. Dĩ nhiên việc này đòi hỏi nhiều thời gian và tốn phí, nhất là những vụ án mà việc điều tra có tầm mức quan trọng. Riêng cá nhân khách hàng của cơ quan điện thoại, hiện nay có thể mua ID Caller và phải trả lệ phí, sẽ nhận biết tên và số điện thoại của kẻ gọi lại, với điều kiện người kia không chặn ID của họ. Một số sách nhiễu tình dục qua điện thoại đã “hổng cẳng” về ID Caller, nên người ta đã bớt bị quấy rầy trong đêm khuya về những lời rên rỉ thô bỉ hay kêu gọi bậy bạ.

Vậy mà còn có những kẻ đầu óc không được bình thường vẫn nghĩ rằng chủ nghĩa CS là chủ nghĩa vô địch và Hồ Chí Minh của họ là một thần tượng cần được xưng tụng để dùng điện thoại nhắn nhủ người khác đừng quên. 

February 27, 2007

(64) Tướng Ma Cô

Thiết Trượng 
(12-2004)

Theo VietNamnet, nguyên văn một đoạn trích sau:
“Tối 17/12, tại Khu Du lịch và giải trí quốc tế Tuần Châu (Hạ Long, Quảng Ninh), một công ty liên doanh Hoa Kỳ - Việt Nam vừa được thành lập và đi vào hoạt động ngay với việc triển khai 3 dự án đầu tư tổng trị giá gần 1 tỉ USD thông qua giới thiệu của ông Nguyễn Cao Kỳ, nguyên Phó Tổng thống chính quyền Sài Gòn cũ. 

Đây là kết quả công việc cụ thể đầu tiên mà ông Nguyễn Cao Kỳ (đang định cư tại Mỹ) đã làm được sau những lời tuyên bố từ chuyến thăm quê hương Việt Nam trước Tết Giáp Thân (hiện đang là chuyến về thăm đất nước lần thứ hai của ông), rằng ông mong muốn được đem tất cả sức lực, trí tuệ của mình trong những năm cuối đời này góp vào sự nghiệp làm giàu, làm đẹp, làm vui cho đồng bào Việt Nam, quê hương Việt Nam, theo đúng chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước Việt Nam. 

Liên doanh mới thành lập mang tên ''Hạ Long Bay Group''. Đối tác phía Việt Nam trong liên doanh là Công ty TNHH Âu Lạc (trụ sở: số 1 đảo Tuần Châu, TP. Hạ Long, Quảng Ninh). Bên Hoa Kỳ là Tập đoàn Andy Dye (trụ sở: 5536 Contento Drive Saratota, Florida 34242) và Tập đoàn Tree (trụ sở: 4040 N. Central Expwy Suite 200 Dallas, Texas 75204). Chủ tịch Công ty liên doanh này là ông Andy Dye, Chủ tịch Tập đoàn Andy Dye. Phó Chủ tịch Công ty liên doanh là ông Đào Hồng Tuyển, Chủ tịch Công ty Âu Lạc."

(54) Tiếng kêu trong sa mạc?

Thiết Trượng (Dec 1999)

Thủ đô người Việt tỵ nạn được bà con gán cho vùng Orange County (Hình chụp năm 1955) , thuộc tiểu bang California, một quận hạt cũng có rất đông sắc dân Châu Mỹ La Tinh. Thế mà, cả tháng nay báo chí Mỹ lập đi lập lại tin "Đại bồi thẩm đoàn" Orange County lâu nay không có một mống thành viên gốc thiểu số nào. Quận hạt nói rằng họ sẽ đăng trên báo ngôn ngữ Tây Ban Nha và Việt Nam để kêu gọi hai nhóm đông dân nhất của địa phương lưu tâm, chả lẽ để 19 vị thường trực và 11 ngài có vai trò luân phiên đều là da trắng cả như hiện giờ thì "khó coi" quá; chưa kể ba phần tư các ngài này đều "già cúp bình thiếc" trên 60 niên. Ba năm trước còn đỡ, trong 19 vị đại bồi thẩm thì một phần ba là gốc thiểu số. Còn hiện nay, theo ông tòa Tối Cao Pháp Viện Robert Jameson, "vô lý quá", khi dân đông nhất quận hạt khoảng 30% thuộc gốc Châu Mỹ La tinh, thứ nhì 13% là dân gốc Á châu mà cả hai sắc dân cùng có nhiều người trẻ, trung bình ở tuổi 33, đều "mất mặt" trong đại bồi thẩm đoàn!

Chả là ngài quan tòa Jameson đang chịu trách nhiệm "tuyển mộ" các ông bà trong thành phần "tòa án nhân dân" để trình diện bà con vào ngày 1 tháng 7 năm 2000 tới đây. Chưa bao giờ thấy một chức vụ mà dân gốc thiểu số lại được ba tòa quan nhớn ưu ái kỹ như vậy. Nếu nói là "năn nỉ", "lạy lục" thì hơi lộng ngôn. Nhưng việc này đăng tải trên báo chí nhiều lần, dưới nhiều dạng thái khác nhau, khi thì trong mục tin tức của tuần này rồi lập lại trong tuần khác với nhiều chi tiết, khi thì xuất hiện cả trong mục quan điểm. Như ngày Chúa nhật vừa rồi, 25 tháng 11 năm 1999, trên mục Quan điểm báo Los Angeles Times đã có một tựa đề: "Minorities: Grand Jury Needs You". Trong đó, một lời dặn dò ưu ái cho ai hứng thú việc này, có thể lại lấy đơn tại bất cứ tòa án thành phố của quận hạt hay là dùng đường dây điện thoại "nóng" ("hotline" đàng hoàng!):(714) 834-6747, hoặc tìm trên điện toán: http://www.oc.ca.gov/superior. Hạn cuối nộp đơn là ngày 31 tháng 1 năm 1999.

February 26, 2007

(53) Thành phố vàng



Thiết Trượng (11-1999)

Hoa Kỳ có một ngày lễ rất đáng ca tụng là Thanksgiving Day. Ngày lễ đầu tiên xảy ra ngày nào không ai còn nhớ. Chỉ biết xuất xứ từ buổi lễ cảm tạ Thượng Đế của một nhóm Thanh giáo và câu chuyện của họ sẽ được tiếp nối sau vài mẩu chuyện "lạ và khác thường" của lịch sử Hoa Kỳ.
Cách đây hơn năm trăm năm, vào ngày 12 tháng 10 năm 1492, Kha Luân Bố cùng đoàn thủy thủ trên ba chiếc tàu cỡ nhàng nhàng tắp được vào hòn đảo của San Salvador rồi yên chí là đã khám phá ra một lộ trình mới đến xứ Ấn Độ. Hồi ấy, "Bố" Kha Luân "hột vịt lộn" Haiti là Nhật Bổn và Cuba thì được xem là phần đất của lục địa Á châu; dù rằng sau đó "ngựa theo đường cũ" người đã "đi đi, về về" mấy phùa thăm viếng tận Trung và Nam Mỹ. Cả cho đến lúc trước khi qua đời "Bố" Kha Luân nhà mình vẫn cứ "chắc như bắp" tìm ra được con đường ngắn, dễ đi tới vùng Á châu, một vùng đất mà "Bố" Kha Luân nhà mình thấy có vẻ "hơi là lạ" so với những gì người đi trước mô tả.
 
 
 (Hình Trái:tượng Columbus - Phải: Ponce de Leon)

Sau cái nhầm "nho nhỏ" đó, tiếp đến là những khám phá "vĩ đại" của các nhà thám hiểm Âu châu bung theo con đường của Kha luân Bố sang một lục địa mới mênh mông. Tôi chỉ đề cập đặc biệt về một số người Tây ban Nha thám hiểm do mục đích tìm vàng và hấp lực của nó khiến nhiều nhà thám hiểm này mầy mò, trèo đèo vượt suối đã tìm ra được những vùng đất mới trong thế kỷ 15. Trong số đó, người đầu tiên là Ponce de Leon (Hình trên bên phải). Anh chàng đi tìm hai thứ không bao giờ thấy: vàng và suối... trường sinh!
Nhưng nhờ tham vọng này Florida được khám phá.

February 25, 2007

(52a) Trái tim đông lạnh

Thiết Trượng (11-1999)

Như trong Thế Sự Bềnh Bồng số 15 với tựa bài "Chở củi về rừng", độc giả được loan báo, sau cuộc điện đàm rất khuya ngày 16 tháng 10 của Clinton với Giang Trạch Dân, đã có một cuộc "đính hôn" giữa Bắc Kinh và Hoa Thịnh Đốn về "sự hỗ tương mạnh mẽ" bằng sự "mở đường" cho Trung Cộng (TC) gia nhập vào Tổ chức Mậu dịch quốc tế.

Xế trưa ngày 15 tháng 11, đại diện phái đoàn mậu dịch của Mỹ là "người đẹp" Charlene Barshefsky và bộ trưởng ngoại thương TC Shi Guangsheng đã ký kết thỏa ước thương mại song phương.

Sau 13 năm "cò cưa", chính quyền Clinton đã ban "tối huệ quốc" cho con sư tử TC. Có tấm thông hành này sớm muộn TC sẽ gia nhập Tổ chức Mậu dịch Quốc tế, một nơi mà Hoa Kỳ đã "giữ rịt" chân Đài Loan không cho con rồng Á châu này bước vào. Trong tuần lễ trước ngày ký kết, nhiều nhà bình luận và chính trị gia Hoa Kỳ đã lên tiếng chỉ trích chính quyền Clinton về việc sắp ký kết thỏa ước song phương thương mại với Trung Cộng. Tay mơ về chính trị như nhà tỉ phú Forbes (Hình dưới) , chủ nhân tạp chí Forbes chuyên về tài chánh, dù bỏ tiền túi ra rất nhiều trong lúc vận động tranh cử mà cứ... thua đều đều, vẫn rất khoái ra làm Tổng thống Mỹ, tuyên bố việc chính quyền Clinton hỗ trợ một chính quyền độc tài "ngoan cố", một quốc gia còn "bất ổn" như Trung cộng sẽ đe dọa hòa bình thế giới khi họ đang xây dựng một trọng tâm quân sự với vũ khí hạch tâm. "Không thể để con trẻ và đồng minh của chúng ta rất dễ bị tấn công bởi hỏa tiễn nguyên tử của Trung cộng. Dẹp cái vụ thương lượng âu yếm 'em cưng' đó đi. ("No more leaving our children and our allies vulnerable to Chinese nuclear missiles. And no more sweetheart trade deals.") Với Đài Loan, ông Forbes cho biết, dù Trung cộng vẫn nói đó là một tỉnh của họ, chúng ta phải cho phép mua hệ thống phòng thủ hỏa tiễn.
 

February 24, 2007

(52) Nếu…

Thiết Trượng (5-2002)

Trong cuộc sống hầu như bất như ý của phần đông nhân loại, mỗi khi quay về dĩ vãng, người ta thường tiếc nuối và hay giả thiết đừng thế này, thế nọ. Tựu chung, có thể tóm tắt bằng chữ NẾU.
Trong một bài trước với tựa đề “Bất Tuân Quân Kỷ”, chúng tôi có nhắc đến ông tướng cứng đầu Patton (Hình trên) của quân đội Hoa Kỳ. Một trong những ý kiến chống đối của ông về mưu đồ của Cộng sản Nga, NẾU được Đồng minh và chính quyền Mỹ thời ấy lưu tâm , chắc chắn chúng ta đã không phải lưu lạc xứ người và ngồi đây để đọc tờ báo này.

(51) “Người bạn” không muốn gặp.

Thiết Trượng (11-1999)
Các cụ nhà mình vẫn nói "Ngọt mật chết ruồi", nhưng thói đời hầu hết người ta vẫn "khoái tỉ" được người khác tâng bốc cho đi tàu bay giấy. Có lẽ người Cộng sản VN rất ma-lanh việc này, nên dân đen đã được thổi đu đủ thật nhiều bằng các mỹ từ rất kêu. Chẳng hạn như: nhân dân thì "làm chủ đất nước" còn cán bộ chỉ là "đầy tớ nhân dân"!... Nhưng có sống dưới chế độ của CS, người ta mới ao ước ngược đời chỉ mong mình được làm thằng "đầy tớ" cho nó khỏe, có "nhà cao cửa rộng", hưởng nhiều "đặc quyền, đặc lợi"; còn "làm chủ" thì chỉ đói meo rã họng. Các đầy tớ từ cao xuống thấp đều lo nhét vào hầu bao càng chặt càng tốt, cái gì được tiền là bán, là cho phép; người ngoại quốc thì quá tốt vì vớ bở hơn, không cần biết hậu quả việc làm có di hại cho dân chúng, đất nước hay không. Hải sản dưới biển thì cho phép tàu cá Nhật Bổn (Hình: Một loại tàu đánh cá nhỏ của Nhật) tha hồ cào sát tận đáy, "bung lên hết" các loại thảo mộc là chất dinh dưỡng cho các loại hải sản sinh tồn và trú ẩn. Cây cối trên rừng, kể cả các thứ hiếm quí, nhiều loại niên kỷ đã mấy trăm năm đã bị các ngài "đầy tớ" nhắm mắt làm phép biến mất...
Thảm cảnh lụt lội nơi quê nhà tại miền Trung (Hình: Hội An) đầu tháng 11, hậu quả một phần là nước trên nguồn không có gì ngăn chặn nên băng băng xuống đồng bằng như thác đổ. Tôi không rõ có phải với dụng ý tuyên truyền hay không, nhưng nội dung câu chuyện sau đây, tôi nghĩ các "đầy tớ nhân dân" có trách nhiệm ở VN hiện nay hãy suy nghiệm. Thời ông Ngô đình Diệm làm Tổng thống, nhân một chuyến kinh lý tại Đà Lạt, tình cờ ông thấy một đám khói từ một rừng thông ở xa, bèn hỏi đám tùy tùng cớ sự. Khi biết dân đốt cỏ làm rẫy sơ ý để cháy rừng, ông nổi giận la trách các người trách nhiệm địa phương, đại ý rừng mà không dưỡng sẽ gây họa lụt lội cho đồng bằng; dân chúng ngu dốt không biết thì phải dạy cho họ. Từ đó có luật phạt rất nặng kẻ nào đốt hay làm cháy rừng... 
 
Còn mỹ từ "cảnh sát là bạn dân", tôi không nhớ có bắt nguồn từ thời chính phủ ông Diệm hay không. Thôi cứ tạm cho là đúng về thời điểm xuất xứ đi. Trước 75, ở miền Nam hễ ai nhắc tới tiếng "bạn dân", mọi người đều biết là sự diễu cợt ám chỉ bên cảnh sát.

(50) Chở củi về rừng

Thiết Trượng (11-1999)

Như thông tin cho biết, cuộc họp quốc tế của các bộ trưởng thương mại sẽ được tổ chức vào ngày 30 tháng 11 này tại Seattle, tiểu bang Washington của Hoa Kỳ. Con sư tử Trung Cộng đang được chim ưng Clinton "o bế" để dẫn dụ các quốc gia khác đồng ý cho gia nhập Tổ chức Mậu dịch Quốc tế (WTO), đương nhiên sau một cuộc đổi chác "đôi bên lưỡng lợi". Nhưng mới đây các vụ bắt bớ, đánh đập giam cầm các đệ tử Pháp Luân Công không biết có gây cản trở cho "công lao" của chính quyền Clinton với con bài của mình không.

Theo David E. Stanger của The New York Times ngày 2-11-99, sau một loạt trao đổi bí mật với Bắc Kinh hai tuần qua, Bạch Ốc đang gấp rút kết thúc sự thỏa thuận vào cuối tháng này trong hy vọng dọn đường cho Trung cộng vào tổ chức WTO dù Quốc Hội chưa thông qua thỏa ước cho tới sang năm. Đốm lửa rọi sáng bắt đầu sau một cuộc điện đàm rất khuya vào ngày 16 tháng 10 khi Clinton gọi cho Giang trạch Dân (Hình: Giang và Hồ Cẩm Đào), từ đó cho thấy đã có một cuộc "đính hôn" giữa Bắc Kinh và Hoa thịnh Đốn về sự hỗ tương mạnh mẽ. Theo lời những viên chức kỳ cựu, dù muốn dù không "thỏa ước khổng lồ" năm ăn năm thua này, dưới con mắt của Clinton là một "cú đánh ngoạn mục" nhất cho sự bang giao bền vững Mỹ-Hoa trong năm chót của ông?
 
Tòa Bạch Ốc chưa công khai phổ biến chi tiết cuộc điện đàm cũng như chiến lược nào áp dụng khi thảo luận để đạt được thỏa thuận. Theo sự tiết lộ từ các viên chức của Trung cộng và Hoa kỳ, chính Clinton đã tình nguyện trước bằng cách gửi cho các lãnh tụ Trung cộng những chi tiết đề nghị nhằm khai thông sự bế tắc bao lâu nay giữa hai quốc gia. Tuy chưa phổ biến công khai, nhưng tiết lộ cho biết cuộc thảo luận đã đề cập về viễn thông, dịch vụ tài chánh, tơ sợi...

(49) Kẻ dũng khí và đồ chết nhát

Thiết Trượng (10-1999)


Tháng 10 của người Mỹ được quan niệm là tháng của "Ma quỷ". Nó ảnh hưởng cả đến thị trường chứng khoán, khiến những quí vị chơi "stock" đang nhức đầu "hồi hộp" hằng ngày vì sự xuống dốc của nó mấy tuần qua. Riêng về chính tình có vài sự kiện, người viết xin tường thuật các diễn tiến thú vị của các cuộc biểu tình không phải của người Việt xảy ra gần đây trong tháng để độc giả tường lãm sự đối chọi của con người giữa XẤU và TỐT, giữa THIỆN và ÁC.


Theo hãng thông tấn AP, Thứ bảy 9 tháng 10, quí vị tị nạn Cộng sản gốc Cuba ở Miami làm một màn xuống đường chống giao lưu văn hóa với CS còn "hăng đì" và "náo nhiệt, ồn ào" hơn cả các cuộc biểu tình của người Việt chúng ta. Những người đi coi Đoàn vũ Cuba Los Van Van hôm trình diễn đã bị đám đông biểu tình nhổ nước miếng, chửi rủa tục tĩu kèm theo trứng thối, gạch đá, chai lọ...

February 18, 2007

(48) CÁI GIÁ CỦA TỰ DO

Thiết Trượng (10-1999)

Tin địa phương Orange County tại Nam Cali ngày Thứ ba 12 tháng 10 năm 1999 cho biết một ông bố Việtnam bị tống giam vì tội dùng gậy đét đít hai quí tử 17 và 18 tuổi. Nơi nhà giam, ông Nguyễn n. Đức 43 tuổi, phụ bếp cho một nhà hàng, kể cho phóng viên Trần Mai rằng khi đi làm về lúc 7 giờ tối hôm thứ bảy thì được biết là hai đứa con đi dự sinh nhật mà không hỏi ông trước. Sáng hôm sau lúc 8:30g, ông đánh thức hai "tội nhân" dậy, bắt nằm xuống sàn và dùng cây đét vào đít vài roi. Cảnh sát đến bắt ông vì đứa con gái của ông bốc điện thoại gọi.

Ông Đức rơm rớm nước mắt khi nói: "Tôi làm như thế vì sợ chúng a-dua theo du đãng hoặc dại dột nghe lời xúi bẩy đi làm bậy bạ để bị bắn. Tôi đánh chúng đâu phải thù ghét gì chúng nó." Báo cáo của cảnh sát cho biết ông VN này đã dùng một cành cây lấy ở ngoài vườn, dài 26-inch có đường kính 1-inch rưỡi để "quất" vào mông hai quí tử. Với báo cáo này người cha đáng thương đã bị kết tội "ác độc và hành hung với vũ khí làm chết người". Cũng theo báo cáo của nhân viên công lực vết thương của hai đứa con chỉ là những vết hằn đỏ nơi bị đòn không cần phải dùng thuốc chữa trị! Ông bà Đức có năm người con, đến Mỹ từ năm 1981. Tiền thế chân cho ông Đức để tại ngoại hầu tra là $50.000 US.

February 11, 2007

(47) CHƯA GỌI LÀ PHẢN QUỐC ?


Thiết Trượng (10-1999)
Theo tin của hãng thông tấn AP ngày thứ ba 5 tháng 10 vừa qua, một nhóm “chưa có tên” gồm nhiều cựu quân nhân Hoa Kỳ đã “đổ bộ” hai trăm năm chục ngàn (250,000) thư thỉnh nguyện xuống gần tòa nhà Quốc hội, chất cao lù lù 4-foot như mả Đạm Tiên. Đống thư chỉ có mục đích hỏi các ông bà dân cử có bảo đảm rằng sau khi trao trả kênh đào Panama (Hình chụp trên đầu bài năm 1994), tàu bè con cháu chú Sam vẫn thong thả qua lại cửa nẻo nơi eo biển này không. Vì tin tức cho biết một công ty của Hồng Kông đã sang nhượng được kênh đào. Hồng Kông bây giờ đã thuộc Trung Cộng, nên trong tương lai kiểm soát con đường thông thương hai đại dương, con “sư tử thức dậy” này sẽ “đàng goàng” chễm chệ ngồi giữa lục địa Mỹ châu “kiểm soát” quốc gia nào đi vào châu này và các châu khác theo con đường ngắn gọn. Với thỏa ước ký năm 1977, vào ngày 31 tháng 12 năm 1999 lực lượng quân sự Mỹ cuối cùng đang đồn trú tại kênh đào Panama phải rút khỏi nơi đây để trao lại cho chủ nhà. Xưa kia, năm 1904, khi Panama sang nhượng kênh đào quan trọng này, người Mỹ tưởng đâu như vĩnh viễn thuộc mình, ngờ đâu tiến trình dân chủ của nhân loại đã khiến Hoa Kỳ phải ngồi lại với Panama để có một thỏa ước mới và hậu quả là cuối năm nay, Hoa kỳ không còn quyền kiểm soát sự thông thương nơi eo biển giữa hai đại dương.

(46) CON VỎI, CON VOI


Thiết Trượng (10-1999)

Năm 1990, cơ quan quốc tế bảo vệ súc vật có nguy cơ diệt chủng cho biết tại VN còn khoảng 1,500 đến 2,000 con voi. Nhưng đến năm nay (tháng 9-1999) số voi tại VN ước chừng chỉ còn 150 con, khiến cơ quan này “báo nguy” phải lập một quĩ để bảo vệ loài vật quí này đang trên đà bị diệt chủng. Có hai lý do gây nên thiệt hại là nạn săn voi lấy ngà và phá rừng. 

Được nhồi nhét ý tưởng “lấy bạo lực làm cách mạng”, nên bản chất của hầu hết viên chức nhà nước VNCS chỉ biết phá hoại, ít quan tâm đến việc bảo trì, nuôi dưỡng hay xây dựng. Chính vì vậy họ đã nhắm mắt làm ngơ cho hai tệ trạng trên, miễn sao có tiền bỏ túi để hưởng thụ, cho bõ công bao năm chết đói chết khát vì theo “bác đảng”. Diện tích rừng của hai nơi cho voi nhiều nhất ở VN là Bình Thuận và Đồng Nai hiện nay chỉ còn một nửa so với trước kia. Phá rừng bừa bãi ngoài tai hại chính cho nơi trú ẩn của thú rừng, thiệt hại môi sinh thiên nhiên mà còn làm một nguy hiểm khác là gây nên nạn lụt lội cho vùng đồng bằng. Nói chung, với bao nhiêu tệ nạn khác, chưa bao giờ trong lịch sử VN, tài nguyên thiên nhiên của quốc gia ở rừng, biển lại bị phá hủy trầm trọng như thời gian người Cộng sản thống trị.

February 10, 2007

(45) Internet: CON DAO HAI LƯỠI (Updated)

 Thiết Trượng (9-1999)


Ngày 22 tháng 9 năm 1999 là ngày đại nạn của Michael David Rostoker, “vị nhớn nhất” của công ty Microelectronic Research Inc. bị tóm cổ tại phi trường San Francisco khi dự tính bay sang VN. Tay chơi 41 tuổi bị buộc tội đã “ăn nằm” nhiều lần với một bé gái Việt mới 13 tuổi qua những lần du lịch VN. Chàng ma cô 40 tuổi là Tri Roy Cole cũng bị tóm vì tội mai mối. 
Theo tờ San Jose Mercury News, tay chơi Rostoker đang thu xếp làm giấy tờ giả tăng tuổi bé gái lên 18 để cưới mang về Mỹ. Xui cho ý tưởng này lại bất thành. Tôi không bênh vực cho anh chàng Rostoker, mà chỉ tiếc cho anh “sinh bất phùng thời”. Nếu là thời xưa ở VN, anh đã không bị luật pháp ở xứ này làm khó dễ vì tuy các cụ nhà ta không khuyến khích những chuyện dụ dỗ gái vị thành niên, nhưng những ngoại lệ vẫn có, với điều kiện “em bé” được cưới hỏi đàng hoàng, sau khi người đàn ông đã phá hại đời người con gái. Ngay cả chúng ta hậu bối sau này cũng chả giả dối để gạt bỏ những câu “dễ thương” vẫn còn truyền tụng trong ca dao:

(44) NHẤT NHẬT TẠI TÙ

Thiết Trượng (9-1999)

Ngày rằm tháng 7 âm lịch, Phật giáo chọn cho mùa báo hiếu được gọi là lễ Vu Lan, để con cái trong dịp này nhớ đến công ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ. Năm nay, sau hơn hai tuần rằm tháng 7, ngày 14 tháng 9, một vụ thảm sát gây ra ba cái chết tại nhà thương West Anaheim Medical Center. Hung thủ là một người Á Đông nhỏ con (5'5), chắc là Việt Nam, vì có tên là Dung Trinh. Anh chàng 42 tuổi này, nhào vào bệnh viện, vừa bắn nhân viên nhà thương vừa la hét: “Chúng mày giết mẹ tao!”. Sau khi cảnh sát bắt giữ được hung thủ, theo một nhân viên nhà thương bà mẹ 72 tuổi trước đây đã được giải phẫu xương hông tại bệnh viện và không thấy hung thủ than phiền gì cả.

Được biết năm ngoái (1998), phòng khẩn cấp của bệnh viện đã cho thiết trí cửa kiếng chống đạn sau khi xảy ra vụ một bệnh nhân xả súng vào nơi này. Hai lần trong quá khứ, cũng chính bệnh viện đã bị khách hàng gởi thư khiếu nại với Phòng Y tế về cách đối xử cũng như chữa trị bệnh nhân.

Riêng vụ ông Trịnh Dũng (tạm gọi tên VN) uất hận vì mẹ chết rồi phán đoán chủ quan cho rằng ai đó ở bệnh viện gây ra sự tử vong của người thân mình để tìm đến trả thù, ông ta đã thiếu suy xét vì không nghĩ đến sự đau khổ gấp bội của những người khác sẽ gặp phải vì số nạn nhân do ông gây ra đông hơn, trong khi chỉ mình ông chịu đựng khi mất mẹ. Hơn nữa chưa chắc sự phán đoán của ông đã đúng đắn.

February 7, 2007

(43) DỠN MẶT TỬ THẦN


Thiết Trượng (9-1999)


Chiếc xe hơi, phương tiện cơ giới đã giúp đôi chân con người tới những nơi cần thiết. Khi chưa phát minh ra loại máy móc này, người ta đã dùng súc vật như trâu, ngựa, voi, lạc đà... để giúp cho sự vận chuyển, Và sự rủi ro gây cho con người của nó không đến nỗi thình lình và nguy hiểm đầy thảm khốc như hiện đại. Tiến vào xa lộ, người ta bắt buộc phải lao vào một giòng thác tốc độ cả trăm cây số một giờ. Lúc đó, con người hầu như đang dỡn mặt Tử Thần mà không biết. 
Chỉ một sự cọ xát xảy ra giữa hai vật thể di động trong một tốc độ nhanh như vậy, bắt buộc phải gây ra một chấn động và sức dội khủng khiếp. Một tai nạn xảy ra trên xa lộ hiếm khi nào chỉ có hai hay ba xe bị thiệt hại. Thỉnh thoảng ta vẫn thấy TV chiếu cảnh những kẻ tội phạm lái xe với một tốc độ khủng khiếp như điên cuồng trên xa lộ để tránh sự săn bắt của cảnh sát. Người vô tội lái xe cẩn thận vẫn có thể không may gặp những trường hợp bị tai nạn do sự rượt đuổi kia gây ra. Nhưng còn nhiều trường hợp khác vẫn vô tình làm oan mạng nhiều nạn nhân.
     

February 5, 2007

(41) NÉN BẠC ĐÂM TOẠC... LÁ PHIẾU

Thiết Trượng
(8 - 1999)

Hồi tháng 11 năm 1998 vừa qua, tôi cũng như phần đông dân Cali bỏ phiếu thuận Dự luật số 5, cho phép các bộ lạc da đỏ mở sòng bài trong khu vực dành riêng của bộ lạc. Không phải tôi và một số người Việt quên sự dặn dò của ông bà thể hiện qua câu nói dân gian “Cờ bạc là bác thằng bần”, nhưng thấy các nhà tài phiệt vùng Las Vegas bỏ tiền ra ghê quá, tính “tàn sát” dân da đỏ, nên “giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha” và lạ lùng thay kết quả với 63% bỏ phiếu YES làm các ngài nhà giàu “chứa thổ, đổ hồ” vùng sa mạc thua đau đớn đến hộc máu.
Nhưng với tiền rừng bạc biển, các tay chủ sòng Las Vegas đâu chịu bại một cách nhục nhã, vì hằng năm khoảng 4 tỷ đô la “tiền điện” của dân Cali vẫn mang sang nộp Las Vegas, nay bị các sòng da đỏ phỗng tay trên những 1.7 tỷ đô la, tức gần một nửa số tiền thì làm sao mà bỏ qua mối hận này. Đấy là chưa kể các sòng khác không có loại máy “slot machines” của các sòng dân da đỏ như Commerce, Bicycle... mỗi nơi cũng cấu véo mấy chục triệu của họ.