23.7.13

(31) Ý kiến về bài viết của ông Vũ Ánh (Updated Jul 21, 2013)

(VNCH có kiểm duyệt báo chí hay cấm nghe VOA, BBC không?)

Thiết Trượng (2004)
Tôi xin trích lại những đoạn sau cùng trong bài viết của ông Vũ Ánh (V.A) nơi mục Diễn Đàn trên báo Người Việt, số ra ngày thứ Sáu, 12 tháng 11 năm 2004 (in bằng chữ thường) và ý kiến thắc mắc của Thiết Trượng ( T.T, in bằng chữ nghiêng đậm):

(V.A) Nhưng vấn đề là nay chiến tranh đã kết thúc, Việt Nam Cộng Hòa không còn nữa, có gì húy kị mà phải tránh nói ra một sự thật là Miền Nam Việt Nam không có tự do báo chí đúng nghĩa của tự do, hoặc ít ra, tự do đó đang bị nhốt vào trong cái lồng lớn.
(T.T) Ông Vũ Ánh có thể có một ấn tượng hơi quá đáng khi nói số đông tị nạn húy kị việc chê bai, nói xấu chế độ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và những nhân vật một thời của chế độ đó. Bên chiến thắng đang cố gắng viết lại lịch sử của phe thua trận là hai chế độ VNCH, thành ra sẽ thiếu công bình nếu không cho các người trong phe thảm bại nói lại, viết lại những gì không đúng sự thực. Mấy chục năm trước họ bị trói chân trói tay khi đối đầu với phe địch, giờ đây lại lấy băng keo bít miệng họ sao? Còn “đúng nghĩa của tự do”, ý tác giả của nó muốn đề cập là tự do tuyệt đối? Nếu suy luận kiểu đó thì tự do không được nhốt trong lồng này chỉ là một thứ hoang tưởng, chỉ có trên lý thuyết, không nơi nào trên thế giới dám áp dụng, trừ phi là thế giới của những người đã chết. Vì khi ấy, ý tưởng của một đứa con nít, của một kẻ đầu óc không bình thường, của một tên phá hoại hay của một thằng bất lương cũng phải được đối xử và trân trọng như mọi người lương thiện thì khó quá. Trần gian lúc đó chỉ còn là địa ngục. Bởi thế, nếu không bà Roland , một nữ lưu nhân quyền thời Cách mạng Pháp trước khi bước lên đoạn đầu đài (tháng 11-1793) đã chẳng phải cúi đầu chào kính bức tượng Tự Do được dựng tại Dinh Cách Mạng và lưu lại câu nói bất hủ cùng thế gian: “Ôi Tự Do!, nhân danh mi người ta đã làm bao nhiêu là tội ác!” (O Liberté, que de crimes on commet en ton nom!)

8.3.13

Bảo Mật

Bài mới tìm thấy 8 March 2013 (sẽ được typeset lại)

17.12.12

(81) Con kiến mà kiện Củ khoai (2)


 

"Chiêu thoát hiểm"của Đỗ chưởng môn:
Báo Người Việt trong quá khứ khi chủ nhiệm Đỗ Ngọc Yến còn sống, đã trải qua nhiều "va chạm" với cộng đồng Việt tị nạn tại Quận Cam. Từ vụ TiVi của hệ thống báo Người Việt chiếu cờ, ảnh lăng Hồ Chí Minh mà Trần Bình Nam trong "Đỗ Ngọc Yến - Một nhà báo biết sống và biết chết" dịch từ bài của Jeff Brody trên tờ Orange County Register cũng có đề cập (nội dung có vẻ "kẻ cả" và "nặng lời" với thành phần nhiệt tình chống cộng).(1)
[Trích ]:
"Trong khi đó một thiểu số người trong cộng đồng chưa ý thức thế nào là tự do báo chí và dùng bạo lực vì lý do chính trị. Tại Mỹ đã có 5 ông chủ nhiệm báo Việt ngữ bị giết và hằng chục nhà báo khác bị bạo hành vì đăng quảng cáo hay viết những câu chuyện liên quan đến Việt Nam (mà họ không thích). Ông Đỗ Ngọc Yến cũng từng bị đe dọa. Những người chống cộng quá khích cho ông Yến nương nhẹ đối với chính quyền Việt Nam. Một lần trong một chương trình truyền hình của Người Việt về một sinh hoạt tại Việt Nam xuất hiện lá cờ đỏ sao vàng nơi hậu cảnh, một số người đã quẳng bom lửa vào một chiếc xe của cơ sở Người Việt và đòi ông Yến từ chức. Tờ báo cũng bị chỉ trích vì đăng quảng cáo của các cơ sở thương mãi làm ăn với Việt Nam."[Hết trích] 

23.11.12

(80) Con kiến mà kiện củ khoai


Con kiến mà kiện củ khoai

Hôm 13 tháng 7, 2012 tại San Jose  có buổi họp báo do ký giả Lê Bình của câu lạc bộ báo chí Bắc Cali tổ chức cho Trần Trường trình bày lý do trở lại Hoa Kỳ. Cuối cùng người ta có thể kết luận  là Trần Trường muốn nhờ Cộng Đồng người Việt hải ngoại lên tiếng để hắn ta trong ba tuần lễ nữa sẽ về VN và dùng tiếng nói của Cộng Đồng VN Hải ngoại làm áp lực, hỗ trợ cho việc đòi lại tài sản đất đai mà chính quyền địa phương đã chiếm đoạt của đương sự. [Video và bài kèm theo trong Web bên dưới  (1)]

Không đi sâu vào chi tiết vì lý do “thầm kín” hay âm mưu quỷ quái gì, nhưng hành động khinh thường ý chí chống Cộng nơi đồng bào hải ngoại từ Trần Trường làm lộ rõ sự hèn hạ, trơ trẽn của một kẻ đã từng vái lạy già Hồ được trưng bày trong tiệm Hi-tek của hắn. Hắn nói nếu cần sẽ sẵn sàng qùy gối trước cộng đồng hải ngoại để tạ lỗi về những hành vi vô ý thức đã gây ra hồi năm 1999. Cảnh tượng này nếu có sẽ làm chúng ta liên tưởng đến hình ảnh tởm lợm, thô bỉ, hèn hạ của Nguyễn Phương Hùng trước đây đã khóc lóc quỳ lạy còn hơn cha chết mẹ chết, ăn năn sám hối trước Tượng Đài Việt Mỹ và giờ đây ngang nhiên về VN “bưng bô” cho Cộng Sản (Xem hình). 
Làm sao tin được những kẻ “sớm đầu tối đánh” này.
Kiện cáo đất đai của Trần Trường ở VN thì có liên hệ gì đến người Việt tại hải ngoại? Liệu cá nhân hắn đã có thành tích là con cháu liệt sĩ hay công lao của những kẻ theo CS từ hồi 12 tuổi như Nguyễn Tấn Dũng đã trả lời trước Quốc Hội “bù nhìn” VN vừa rồi không? Những người có công trạng với Cộng Sản mà kiện cáo kết quả còn chẳng đi đến đâu thì Trần Trường là cái thớ gì để đòi lại đất đai của cải? Dân ở VietNam đi kiện đòi ruộng đất  dù thuộc hạng nào cũng chỉ là “con sâu, cái kiến” đối với nhóm mafia tư bản đỏ cộng sản VN. Với quyền lực hay dùng tiền bạc mua chuộc, chúng xua tụi Công An ra dẫm một cái là "con kiến" bẹp dí  ngay. Từ chết đến bị thương đã xảy đến cho nhiều vụ kiện cáo.

16.5.10

(73 Bis) Em gái "cuội" của "Thằng Hèn"

Phụ Lục 3
(Người viết đăng thêm một dẫn chứng về việc nói dối của người em NS TH khi được báo NV phỏng vấn. Thời gian đó người viết không muốn "post" lên bất cứ web nào thông tin này vì không muốn quảng cáo không công cho gia đình "thằng Hèn")


Chiều ngày 6 tháng 8 năm 2009, tôi nhận được điện thoại của anh bạn cùng thời gian đời quân ngũ cho biết báo người Việt có đăng bài phỏng vấn em gái của “Thăng Hèn” Nhạc Sĩ Tô Hải. Vào Người Việt online đọc trong bài:
Em gái tác giả ‘Hồi Ký Của Một Thằng Hèn’: ‘Anh Tô Hải không đập vỡ bia mộ của cha mình’
Wednesday, August 05, 2009
Thực hiện: Ðinh Quang Anh Thái/Người Việt
Sau khi coi xong, trong cùng ngày trên, người viết gọi lại cho bạn ta và cho biết sự “bố láo” của cô em “Thằng Hèn” rồi e-mail dẫn chứng này (Trích trong phỏng vấn):

29.4.10

(74) Big Minh đã hàng Cộng sản từ lâu


Bao năm nay nhiều bài viết đề cập đến tướng Dương Văn Minh, có lẽ chỉ nhân dịp 35 năm ngày 30-4, chúng ta mới biết rõ thêm khuynh hướng chính trị của vị tướng đầu hàng này. Tuần Việt Nam trên Net đã đăng bài “Nuôi lòng thù hận, cản trở hòa hợp hòa giải là có tội với tương lai.” phỏng vấn Võ văn Sung, cựu Đại sứ của Hà Nội tại Pháp, trong đó có phần đề cập đến vai trò của tướng Minh liên hệ đến CS như thế nào qua người em ruột và nhất là con trai ở Pháp.
Đúng ra nội dung chính của bài phỏng vấn (bên dưới sẽ có địa chỉ website cho toàn bài) nhấn mạnh đến chủ trương “hòa hợp hòa giải” mà Việt Cộng (xin gọi VNCS như vậy) đang gây thành phong trào “nóng” ở trong và ngoài nước nhưng ở đây xin giới hạn trích ra phần nói về tướng Dương Văn Minh.
Võ văn Sung cho biết vai trò của ông Dương Văn Minh nằm trong thế trận "3 mũi giáp công" của CS Hà nội:

30.7.09

(73) Cứ công kênh Thằng Hèn nhưng chớ chụp mũ

LỜI NGỎ:
Sau khi bài này đăng tải trên một số Website, có ý kiến cho là bài viết dùng quá nhiều chữ tắt làm gián đoạn ý tưởng người đọc, chưa kể các dẫn chứng xen kẽ (dù đã chỉnh lỗi chính tả rất nhiều từ Blog của Nhạc sĩ Tô Hải và người em) làm bài viết “lủng củng” và thiếu rõ ràng mạch lạc.

Trong tinh thần phục thiện, đáp ứng với các độc giả đã có những ý kiến xây dựng, chúng tôi edit lại bài này với một chút sửa đổi: Đánh số cho hai phần chính của bài (đã bị DCV Online ngắt ra làm 2 kỳ), không dùng chữ viết tắt.
Phần 1: Dẫn chứng sai lạc trong thư cật vấn của bà Tô Ánh Tuyết: được cô đọng còn một phần năm của số trang cũ. Nguyên bản trước được đăng lại y nguyên nơi phần dưới bài và có tiểu tựa là Phụ Bản.
Phần 2: Nhận xét về thâm ý của tác giả bài “Rã ngũ: mối lo tâm phúc của Hà Nội” được giữ y nguyên chỉ thêm tiểu tựa.
 
Một lần nữa cảm ơn những góp ý có tinh thần xây dựng của các độc giả.

Thiết Trượng
08 tháng 8 năm 2009* * *


Để trả lời cho các bài :

18.3.07

(42) AN NGHỈ NGÀN THU?


Thiết Trượng
(9-1999)

Ai trong chúng ta đều thông cảm sự bực mình của những người bạn khi họ than phiền đã bị quấy rấy bởi một kẻ vô danh nào đó bằng điện thoại, nhất là nói bậy bạ về tình dục. Với khoa học hiện đại, các cơ quan điện thoại theo luật liên bang có thể truy tìm trở lại bất cứ sự liên lạc của một nghi can với một cá nhân nào đó hoặc ngược lại. Dĩ nhiên việc này đòi hỏi nhiều thời gian và tốn phí, nhất là những vụ án mà việc điều tra có tầm mức quan trọng. Riêng cá nhân khách hàng của cơ quan điện thoại, hiện nay có thể mua ID Caller và phải trả lệ phí, sẽ nhận biết tên và số điện thoại của kẻ gọi lại, với điều kiện người kia không chặn ID của họ. Một số sách nhiễu tình dục qua điện thoại đã “hổng cẳng” về ID Caller, nên người ta đã bớt bị quấy rầy trong đêm khuya về những lời rên rỉ thô bỉ hay kêu gọi bậy bạ.

Vậy mà còn có những kẻ đầu óc không được bình thường vẫn nghĩ rằng chủ nghĩa CS là chủ nghĩa vô địch và Hồ Chí Minh của họ là một thần tượng cần được xưng tụng để dùng điện thoại nhắn nhủ người khác đừng quên. Cá nhân người viết đã “hân hạnh” thu băng lại câu nói ở “voice mail” của một anh mất trí nào đó vào lúc 9:49g ngày 1 tháng 9 vừa qua. Ý hẳn anh chàng này muốn làm một cử chỉ tuyên truyền cho ngày 2-9 của CSVN. Ăn tiền nhận lệnh hay tự ý, tôi không cần biết, nhưng thượng cấp và anh ta đã quên cái căn bản tối thiểu trong nguyên tắc tuyên truyền là chớ đụng đến điều cấm kỵ: dị ứng của đối tượng. Vụ Hi -Tek của Trần văn Trường đã cho Bắc bộ phủ của Hànội một bài học là đừng chạm đến cái dị ứng của dân tị nạn khi trưng cờ đỏ sao vàng và hình già Hồ. Bộ chính trị CSVN phải hiểu lý do tại sao người ta lại “cắn răng” rời bỏ quê cha đất tổ đi sang xứ người. Hơn 20 năm thống trị cả mảnh đất hình chữ S, số người tị nạn “chao đảo” lập trường được bao nhiêu, Hà Nội đã hiểu rõ và cũng biết tại sao đa số vẫn không về hùa với họ.

5.3.07

(59) Bất tuân Quân kỷ

Thiết Trượng (6, 2002)


Đã bao lâu nay mỗi lần đến ngày 19-6, những người từng khoác áo chiến y của Quân lực VNCH đều cảm thấy bùi ngùi khi nhớ lại lúc tan hàng rã ngũ của ngày 30 tháng 4 năm 1975. Ngày Quân lực chỉ còn là dĩ vãng xa vời trong hoài niệm.


Nhiều lần, nhiều người đã tiếc nuối than thở, giá thời đó ông Kỳ đừng nhường ông Thiệu để giữ chức Phó, hoặc Hoa Kỳ đừng bỏ rơi chúng ta, hoặc Tông Tông Thiệu đừng chơi bài tháu cáy, hoặc tướng Hưng hay tướng Nam đừng tuân lệnh đầu hàng của tướng Minh cứ cố thủ miền Tây thì... có lẽ tình hình đổi khác.


Trên thực tế, có lẽ quân đội nào cũng có những luật lệ khe khắt bắt thuộc cấp phải tuân hành lệnh của thượng cấp. "Thi hành trước, khiếu nại sau" là quân lệnh cần thiết và tuyệt đối tuân thủ khi đối diện với địch quân.


Áp dụng linh động luật này vào lãnh vực khác, sự phi lý hay lố bịch được phô bày một khi kẻ ban lệnh bất tài vô tướng. Đó là việc những người ra lệnh, hoặc thiếu sót kiến thức về tình hình hoặc lạm dụng quyền hành để trù ếm kẻ mình thù ghét. Chúng ta không trách cứ các đơn vị trưởng hay tướng lãnh quân lực VNCH "bỏ chạy" trong tình hình rối loạn vì nhiều nguyên cớ của một miền Nam tan nát năm 1975. Chúng ta chỉ tiếc không một vị tướng VN nào nhớ được lòng dũng cảm của hai vị tướng Hoa Kỳ dám cưỡng lệnh cấp trên để đối phó với tình hình quân cơ trước mắt. Hai người này sau đó được người Hoa kỳ coi là hai vị anh hùng của dân tộc. Đó là Mac Arthur (Hình trái) và Patton, hai Đại tướng Mỹ của thời đệ II Thế chiến. Đối với Mac Arthur, hầu hết chúng ta biết về ông này. Còn Đại tướng Patton (Hình bên phải), có một số chúng ta chưa biết ông; nếu cần tìm hiểu ông tướng cứng đầu này, quí vị có thể mượn ở thư viện hay thuê cuốn phim có tựa "Patton", một phim đã từng trình chiếu tại VN trước 75.