August 13, 2026

Hospice, nơi nghỉ chân cuối đời

Trung tâm chăm sóc sức khỏe người lớn tuổi Leewood Healthcare Center, Thành phố Annandale, Virginia 

Hospice, nơi nghỉ chân cuối đời 


 


Tiến sĩ Cao Thị Lễ, giáo sư trường đại học George Mason nay đã nghỉ hưu, trong một bài nghiên cứu về Hospice với tựa đề ‘An dưỡng cuối đời’ đăng trên tạp chí “Hành chánh Miền Đông” số 18 năm 2013, cho biết:
“Thường có quan niệm sai lạc về Hospice cho rằng Hospice là một nơi vào để chờ ngày ra đi, để bỏ cho chết. Điều đó không đúng. Hospice ngược lại là nơi săn sóc những người bệnh ở vào giai đoạn cuối cùng của cuộc đời, tức là chỉ còn 6 tháng trở lại. Những người này đã bị các bệnh viện từ chối điều trị. Bệnh viện yêu cầu đưa về nhà để lo việc hậu sự. Khi đem về nhà nếu không có Hospice hay dịch vụ Hospice thì con cái phải thay phiên nhau săn sóc, phải mời bác sĩ tới rồi thành ra có nhiều rắc rối, lại gây ra nhiều công việc cho người nhà. Khi có hậu sự người nhà cũng phải tự lo liệu lấy. Các cơ sở Hospice sẽ săn sóc hết, một cách toàn diện, một cách nhân bản, tức là săn sóc về thể xác bằng cách làm bớt đau đớn, săn sóc về tình cảm, an ủi, săn sóc về tâm linh, có đại diện của các tôn giáo đến để nói chuyện, để an ủi. Ngoài việc giúp gia đình khỏi phải chăm sóc 24/24 mà còn giúp gia đình lo về hậu sự nữa.” 
Bà cụ tôi vẫn nằm trong viện dưỡng lão nhưng lúc đó, lúc cuối đời, bà cụ sắp sửa đi, bác sĩ biết là chữa không được, nên bác sĩ, y tá của Hospice đến chăm sóc giúp bà cụ ra đi thoải mái, dễ dàng không thấy đau đớn.

July 15, 2026

Cô gái mắt phượng và mùa tranh cử

Bải mới tìm thấy (8-2006)

Dina Nguyễn Hoàng Linh Cô gái mắt phượng và mùa tranh cử 

Tôi gặp cô gái có đôi mắt phượng trong một dịp tình cờ cách đây khoảng bốn năm. Cuối tuần năm đó, chúng tôi tụ hội tại nhà anh chị Khanh-Hảo để dự một tiệc "rửa lon" của hai đồng nghiệp. "Rửa lon" là ngôn ngữ nhà binh của các thần lưu linh, chủ nhà Khanh và anh bạn Quỳnh, gọi cho bữa tiệc mừng thăng chức của hai người bạn. 

Bữa tiệc chỉ là cái cớ để anh chị em thân hữu gặp nhau hàn huyên. Một anh thăng chức tên Vinh mà tôi phải nhắc sơ đến ở đây vì những cái "không giống ai" của anh ta. Trước hết, khi quen anh, hết thảy đều cho anh chàng là loại người mất gốc: "Trâu đồng nào, ăn cỏ đồng ấy" nhưng anh là "Trâu Việt mà lại ăn cỏ Mỹ". Đã thế đâu phải một lần, vợ trước người Mỹ, mà người vợ bay giờ cũng là Mỹ luôn. 

Nếu không có một hôm, tình cờ tôi thấy anh trong giờ nghỉ nói chuyện trên điện thoại, bố bố con con lia chia tiếng Việt, hỏi lại mới biết anh vừa nói chuyện với con. Anh có hai đứa con gái với người vợ hiện giờ, đứa lớn 9 tuổi, con em chưa được 3 năm; anh vừa mới dứt chuyện với đứa em. Anh còn vui vẻ tiết lộ về chuyện con chị: "Nó là gián điệp, công an của mẹ nó đó. Đi đâu vô tình quên có nó mà mình thân mật vui vẻ, nói gì với cô bạn Việt Nam là về nhà nó báo cáo, thông dịch lại với mẹ nó hết!". Tôi mới giật mình, nghĩ rằng nhiều khi chủ quan, chúng ta phán đoán sai lạc hoàn toàn về người khác. 

May 1, 2026

Tưởng niệm Quốc Hận 30-4

Tưởng niệm Quốc Hận 30-4_Email của VT Thiện 

Cám ơn Email có nội dung sâu sắc về lịch sử đau thương của VNCH.


VT Thien, NN Dau, ĐH Lan, V Thuy.

 

   ĐM Hưng và Cô Dâu (Chợ Lớn 10-1974)
Tr Uy ĐH Lân, TT Chè NN Dậu, Tr Uy VT Thiện, Tr Uy LX Huệ 

 
Vợ chồng VT Thiện 

Cùng anh em phe ta,

Hôm nay đã là 30 tháng 4, nhắc nhở cho chúng ta là Ngày Tưởng Niệm Quốc Hận 30 tháng 4 đen 1975 của 51 năm trước... Dù không thể quên nỗi hận kẻ thù CSBV cướp nước chúng ta, nhưng bên cạnh đó cũng không thể không nhớ lại 1 trong những nguyên do khác khiến ta bị mất nước. Ở đây muốn nhắc đến ông bạn đồng minh HK to xác, với bàn tay lông lá của đảng DC, đã tiếp tay đưa người bạn nhỏ bé VNCH mất vào tay kẻ xâm lăng cướp nước.
Xin mượn 2 bài bình luận kèm theo đây để chúng ta cùng nhau đọc lại (có thể đã đọc trước đó rồi) để 1 lần nữa, hồi tưởng lại quãng lịch sử đen tối đã đưa đến sự tử vong tức tưởi cho Tổ Quốc chúng ta.

=> Đầu tiên là những trích đoạn được lấy ra từ Tuyển tập Bút Ký "Bè bạn gần xa" xuất bản từ năm 2000 của tác giả nhà văn, nhà báo Phan Lạc Phúc, tức Ký giả Lô Răng. Ông Phúc đã mất năm 2016 tại Úc.

Sau đây là những trích đoạn từ trang 383 trong tác phẩm của nhà văn Phan Lạc Phúc: