Bải mới tìm thấy (8-2006)
Dina Nguyễn Hoàng Linh Cô gái mắt phượng và mùa tranh cử
Tôi gặp cô gái có đôi mắt phượng trong một dịp tình cờ cách đây khoảng bốn năm. Cuối tuần năm đó, chúng tôi tụ hội tại nhà anh chị Khanh-Hảo để dự một tiệc "rửa lon" của hai đồng nghiệp. "Rửa lon" là ngôn ngữ nhà binh của các thần lưu linh, chủ nhà Khanh và anh bạn Quỳnh, gọi cho bữa tiệc mừng thăng chức của hai người bạn.
Bữa tiệc chỉ là cái cớ để anh chị em thân hữu gặp nhau hàn huyên. Một anh thăng chức tên Vinh mà tôi phải nhắc sơ đến ở đây vì những cái "không giống ai" của anh ta. Trước hết, khi quen anh, hết thảy đều cho anh chàng là loại người mất gốc: "Trâu đồng nào, ăn cỏ đồng ấy" nhưng anh là "Trâu Việt mà lại ăn cỏ Mỹ". Đã thế đâu phải một lần, vợ trước người Mỹ, mà người vợ bay giờ cũng là Mỹ luôn.
Nếu không có một hôm, tình cờ tôi thấy anh trong giờ nghỉ nói chuyện trên điện thoại, bố bố con con lia chia tiếng Việt, hỏi lại mới biết anh vừa nói chuyện với con. Anh có hai đứa con gái với người vợ hiện giờ, đứa lớn 9 tuổi, con em chưa được 3 năm; anh vừa mới dứt chuyện với đứa em. Anh còn vui vẻ tiết lộ về chuyện con chị: "Nó là gián điệp, công an của mẹ nó đó. Đi đâu vô tình quên có nó mà mình thân mật vui vẻ, nói gì với cô bạn Việt Nam là về nhà nó báo cáo, thông dịch lại với mẹ nó hết!". Tôi mới giật mình, nghĩ rằng nhiều khi chủ quan, chúng ta phán đoán sai lạc hoàn toàn về người khác.



